Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013


Yêu trên mạng, đừng xem rẻ mạng mình!

Thứ Sáu, 24/05/2013, 07:00 PM (GMT+7)
PGS.TS Huỳnh Văn Sơn - Trưởng bộ môn Tâm lý học, Trường Đại học Sư phạm TP.HCM - Phó chủ tịch Hội Tâm lý học xã hội Việt Nam đã có những chia sẻ thẳng thắn, thú vị về thái độ sống và yêu trên mạng của những người trẻ.
Tin TứcTin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày
Tiến sĩ nhìn nhận như thế nào về lối sống “thoáng” đến mức buông thả của một bộ phận thanh thiếu niên hiện nay?
Nếu trong bất kỳ thời đại nào cũng có những cá nhân sống tốt cho bản thân, sống đẹp cho đời thì cũng phải công bằng nhìn nhận rằng cũng sẽ có những cá nhân sống buông thả, sống “theo con nước”. Vì vậy không thể “kết tội” tất cả cho thanh thiếu niên giai đoạn hiện nay.
Tuy nhiên, phải nhìn nhận rằng khi thế giới mạng xã hội “phủ sóng” rộng khắp thì các hình thức, phương thức lừa đảo của những thành phần xấu ngày càng đa dạng và tinh vi hơn, bởi lẽ nó đánh vào nhu cầu tâm lý rất tất yếu của con người - đó là nhu cầu quan tâm, chia sẻ. Nếu thiếu kiến thức và những kỹ năng cơ bản để bảo vệ mình, giới trẻ hiện nay hoàn toàn có thể “rơi vào bẫy” của người xấu. Sự việc sinh viên nữ bị bắt cóc tống tiền sau khi quen bạn trai qua mạng chắc chắn sẽ không phải là sự kiện duy nhất. Nó phản ánh sự thiếu hụt kỹ năng của người trẻ khi bước vào thế giới ảo. Nó cũng là minh chứng cho một xã hội mới ảo nhưng đầy tính hiểm nguy…
Làm thế nào để phân biệt được người tốt, người xấu khi làm quen qua “thế giới ảo”?
Đầu tiên, chúng ta nên hiểu về cách thức hoạt động của mạng xã hội. Đó là nơi mà ai cũng có thể giao lưu, kết bạn với nhau, không kể đến tuổi tác, tôn giáo, dân tộc, thành phần xã hội,... Như vậy, đây là một môi trường rất phức tạp. Trong khi cuộc sống thực tế cũng còn những người luôn “đeo mặt nạ” thì làm sao chúng ta có thể biết một cách hoàn toàn chính xác rằng “anh ấy” đang sống bằng tất cả con người thật của mình? Người đang hàng ngày “chat” một cách ga-lăng, hào phóng với bạn có thể là một anh giám đốc, một người công nhân viên mẫu mực nhưng cũng có thể là một tên cướp ma mãnh hay anh chàng họ Sở đang ngụy trang qua ngôn từ. Do đó, sự đề cao cảnh giác luôn là điều rất cần thiết.
Thư gửi bố mẹ!
Trước tiên, con muốn nói con không phải là đứa trẻ hư khi bố mẹ bảo con không thương bố mẹ. Nếu không kính trọng và yêu quý gia đình, con đã giấu bố mẹ cái ý định đạp xe ròng rã cả tháng trời từ Bắc vào Nam.
Con biết, bố mẹ đã vất vả nuôi con khôn lớn và dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Tận sâu trong thâm tâm, con luôn biết ơn bố mẹ vì điều đó, dù không làm bố mẹ tự hào, nhưng con cũng không để bố mẹ phải buồn lòng.
Bố kịch liệt phản đối chuyến đi của con, còn mẹ thì lén nhìn con thở dài, con biết, tất cả cũng chỉ vì bố mẹ yêu thương mà lo lắng cho con. Mẹ bảo, con gái thì chẳng nên đi nhiều, đày mình dưới cái nắng chói chang, đầm mình trong mưa thế để được cái gì chứ? Mẹ lo con sẽ chịu nhiều vất vả, sợ những khó khăn trên đường con không thể vượt qua.
Mẹ ạ! Con có những người bạn đồng hành rất tuyệt vời, dù chỉ mới quen cũng sẵn sàng giúp con vô điều kiện. Các bạn ấy có thể chịu khát để nhường cho con ngụm nước cuối cùng, một chiếc lương khô cũng bẻ làm ba để cùng nhau vượt qua cơn đói bụng. Chúng con luôn sát cánh bên nhau, cùng nhau chia sẻ, cùng nhau vượt qua gian khó và thiếu thốn. Giữa chúng con tồn tại thứ tình cảm thân thiết gắn bó như anh em ruột thịt. Đấy chính là điều quý giá con nhận được sau mỗi chuyến đi …



Con đã có những người đồng đội rất tuyệt vời
Bố bảo, họ hàng làng xóm sẽ nghĩ thế nào về một đứa con gái thay vì giỏi nữ công gia chánh thì lại hùng hục đạp xe đi đến nơi này nơi kia? Bố mẹ ạ, con thật sự không quan tâm người ta nghĩ gì về con và con mong bố mẹ cũng thế. Họ không phải là người nuôi con khôn lớn, không phải là người lo lắng cho con nên họ nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là bố mẹ thôi. Con đã có thể giấu bố mẹ và tự mình đi, nhưng con đã không làm thế. Vì dù làm gì con cũng mong nhận được sự ủng hộ từ bố mẹ.
Bố nói: Bố sẽ không cho con một xu, nếu con cứ khăng khăng muốn đi theo cái cách đấy. Bố ạ! Chỉ cần bố đồng ý, con sẽ tiết kiệm, đi làm thêm, con không tin, tiền bạc có thể trở thành lý do ngăn cản con thực hiện ước mơ của mình. Con sẽ đi để được sống và sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh, con sẽ tới chơi với những em nhỏ nhà nghèo để hiểu hơn những giá trị trong cuộc sống. Con sẽ biết trân trọng những thứ mình đang có sẽ hiểu hơn sức lao động và những của cải vật chất mà bố mẹ dành dụm cho con. Con nghĩ, sau chuyến đi này, con sẽ có được nhiều trải nghiệm quý giá, sẽ có được những bài học mà nhà trường, gia đình hay những người bạn giàu có không mang lại cho con.
Con sẽ đi để trưởng thành hơn
Bố mẹ ạ! thế giới ngoài kia rộng lớn lắm, đi là cách để con ngắm nhìn thế giới và trưởng thành, vì vậy con mong bố mẹ hãy yêu thương nhưng đừng giữ chặt con trong vòng tay của bố mẹ. Hãy để con được đi, được sống, được va chạm, được rèn giũa, được vấp ngã và lớn khôn. Hãy để cho con được làm những gì con muốn và học cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Dẫu chuyện gì xảy ra, thì con cũng sẽ tự hào vì con đã có được những bài học sau khi vấp ngã chứ không phải hối hận vì con đã chẳng dám làm.
Con sẽ vẫn đi. Con sẽ làm thế, không phải là bồng bột, ngang bướng hay chứng tỏ là một đứa con gái cá tính mà đó là sự lựa chọn cách sống của con sau khi cân nhắc và suy nghĩ chín chắn.
Xin bố mẹ tôn trọng quyết định của con. Và dù con làm gì con vẫn cần sự ủng hộ của bố mẹ và gia đình.
Con gái ngang bướng của bố mẹ!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét